Thanh Hiển
Thị trường giải trí nhiều năm qua gần như vận hành theo một quy luật quen thuộc: thần tượng phải đủ khác biệt để được nhớ đến. Có người nổi bật nhờ giọng hát, có người nhờ khả năng trình diễn, cũng có người chỉ cần một gương mặt đặc biệt đã đủ bước ra khỏi đám đông. Nhưng khi quan sát UPRIZE, điều gây ấn tượng lại nằm ở hướng ngược lại. Bảy chàng trai hiếm khi nói về bản thân mình.

Thế nhưng chỉ cần theo dõi cuộc trò chuyện của “Heritage Fashion Icons” với UPRIZE, bạn có thể nhận ra một chi tiết khá thú vị. Trong gần nửa giờ, đại từ xuất hiện nhiều nhất không phải “em” mà là “bọn em”. Những câu chuyện liên tục chuyển từ trải nghiệm cá nhân sang hành trình chung của cả nhóm. Bảy thành viên hiếm khi đặt bản thân ở vị trí trung tâm của câu chuyện. Điều đó tạo nên cảm giác UPRIZE vẫn đang ở giai đoạn xây dựng một tập thể trước khi xây dựng những cá tính riêng.
Đó là bài toán mà hầu như nhóm nhạc nào cũng phải đối diện. Khán giả muốn từng thành viên đủ khác biệt để ghi nhớ, nhưng đồng thời cũng kỳ vọng cả nhóm chuyển động như một thể thống nhất. UPRIZE dường như lựa chọn xây dựng điều thứ hai trước, rồi mới đi tìm dấu ấn của từng cá nhân.

Khi được hỏi điều khiến mình biết ơn các thành viên nhất, câu trả lời không phải những lời động viên hay sự giúp đỡ trong tập luyện. Điều được nhắc đến là khả năng cùng làm việc nhóm, một điều hiển nhiên nhưng lại khó giữ nhất khi bảy con người mang theo bảy cá tính khác nhau. “Mọi người vẫn chịu đối mặt với những khác biệt, tạm gác lại lợi ích cá nhân vì nhóm”. Những chia sẻ đó cũng phần nào hé lộ cách UPRIZE nhìn về sự trưởng thành của một idol.
Cách các thành viên kể về nhau cũng cho thấy cấu trúc vận hành của nhóm đã dần hình thành. Người giữ kỷ luật trong tập luyện, người chủ động khởi xướng các buổi họp sáng tạo, người trở thành cầu nối giữa nhóm và ê-kíp sản xuất. Không ai cố gắng giành lấy vị trí nổi bật nhất. Thay vào đó, mỗi người đảm nhận một vai trò riêng để bức tranh chung vận hành trọn vẹn hơn.

Ngay cả khi nói về thời trang, UPRIZE cũng không xem đó là công cụ để gây chú ý. Phúc Nguyên – giọng ca chính của nhóm – cho rằng phong cách chỉ phản ánh điều đang diễn ra bên trong mỗi người, còn DYLAN – Rapper của nhóm – kể mình từng chỉ mặc hai màu đen – trắng cho đến khi được stylist khuyến khích thử nghiệm nhiều lựa chọn hơn. Đằng sau câu chuyện quần áo là quá trình các thành viên học cách bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình.
Khát vọng ấy cũng xuất hiện khi các thành viên nói về tương lai của UPRIZE. Họ chưa vội khẳng định mình đã có một màu sắc hoàn chỉnh, mà xem quá trình thử nghiệm là điều cần thiết để tìm ra dấu ấn chỉ thuộc về nhóm. Theo họ, đó không phải thứ có sẵn, mà là kết quả của nhiều năm làm nghề.

Bởi thế, khi được hỏi muốn khán giả nhớ đến mình như thế nào, UPRIZE không nhắc đến danh hiệu, bảng xếp hạng hay những cột mốc thành công. Điều họ mong trước tiên là công chúng nhìn thấy năng lượng của tuổi trẻ, sau đó mới là sự ghi nhận dành cho những người nghiêm túc với nghề.
Ngay cả trong thời khắc album đầu tay cận kề, cảm xúc được gọi tên trong họ vẫn là sự lẫn lộn giữa háo hức và tiếc nuối. Háo hức vì cuối cùng những tháng ngày chuẩn bị cũng đi đến đích. Tiếc nuối vì họ vẫn tin mình còn có thể làm nhiều hơn nữa. Chính cảm giác chưa thỏa mãn ấy khiến UPRIZE hiện lên giống những người đang bắt đầu hơn là những người đã chạm tới vạch đích.

Sự trở lại của mô hình nhóm nhạc khiến V-pop trở nên sôi động hơn, nhưng UPRIZE dường như không quá vội vàng chạy theo kỳ vọng trở thành hiện tượng kế tiếp. Điều họ đang làm có lẽ âm thầm hơn: học cách tồn tại như một tập thể trước khi mỗi cá nhân tìm thấy ánh đèn của riêng mình.
Vẫn còn quá sớm để khẳng định UPRIZE sẽ đi được bao xa. Nhưng ở thời điểm hiện tại, điều đáng ghi nhận không nằm ở những lời hứa hẹn về tương lai, mà ở cách bảy chàng trai đang học cách vận hành như một tập thể. Với một nhóm nhạc, đó có lẽ là nền móng khó xây dựng hơn bất kỳ bản hit nào.
Xem đầy đủ cuộc trò chuyện của Heritage Fashion Icons với UPRIZE tại kênh Youtube của Heritage.









