Khám phá quán cà phê nhỏ xinh của KTS Nhật Bản giữa lòng Hà Nội

Đăng ngày 18/05/2026
Fu Hoo không hiện ra như một quán cà phê theo cách quen thuộc, mà giống như một lối đi, một hành lang dài mở ra từ mặt phố, dẫn dần về phía một con kênh nhỏ phía sau. Chính trong cấu trúc tưởng chừng giản dị ấy, một câu chuyện lớn hơn về đô…

Quốc Thái

Giữa những con phố nhỏ đan chằng chịt ở khu Trúc Bạch, có một không gian rất dễ bị bỏ lỡ nếu không để ý kỹ. Fu Hoo không hiện ra như một quán cà phê theo cách quen thuộc, mà giống như một lối đi, một hành lang dài mở ra từ mặt phố, dẫn dần về phía một con kênh nhỏ phía sau. Chính trong cấu trúc tưởng chừng giản dị ấy, một câu chuyện lớn hơn về đô thị, con người và sự kết nối thành thị đang âm thầm diễn ra. 

Với vị kiến trúc sư người Nhật, người sáng lập quán cà phê Fu Hoo – anh Kosuke Osawa, nơi đây không đơn thuần là một quán cà phê mà còn là một dự án cá nhân đặc biệt của anh. Quán cà phê nhỏ nằm trên con phố Lạc Chính này mới ra đời khoảng 5 năm trước, đúng vào giai đoạn giãn cách xã hội ở Hà Nội. Không gian này xuất phát từ một câu hỏi rất căn bản của một người làm kiến trúc: làm thế nào để một thiết kế thực sự đi vào đời sống, thay vì chỉ tồn tại trên bản vẽ?

Sau những năm làm việc tại Mexico và Thụy Sĩ, Kosuke nhận ra rằng “đô thị” không chỉ là hình khối hay vật liệu, mà còn là những hoạt động, những cuộc gặp gỡ, những mối quan hệ được nuôi dưỡng trong đó. Và đôi khi, ở trong một quán cà phê nhỏ, ta lại tìm thấy tất cả những điều đó. 

Fu Hoo không chú trọng vào quy mô không gian mà lại đi sâu vào sự kết nối. Bức tường ngăn cách được tháo dỡ để mở ra một trục nhìn xuyên suốt từ trước ra sau, nối phố với con kênh và khoảng xanh bên ngoài. Từng viên gạch, từng mảng tường, từng chiếc đệm ngồi có khi được sưu tập từ các vùng miền khác nhau, có khi là những vật liệu cũ được tái sử dụng – đều góp phần tạo nên một cảm giác vừa quen vừa lạ, nơi “cũ” và “mới” không đối lập mà cùng tồn tại.

Bên trong Fu Hoo là một gian bếp mở, nơi cà phê được pha ngay cạnh những chiếc bao bun nóng hổi với nhân pork belly kiểu Đài Loan – Hàn Quốc, karaage Nhật Bản hay veggie burger kết hợp đậu hũ, nấm và các loại hạt. Thực đơn ở đây phản ánh đúng tinh thần giao thoa văn hóa mà Kosuke theo đuổi: cà phê Việt đứng cạnh espresso margarita, kombucha muối, yuzu vegan soda hay những loại sốt mang tên “tar tar”, “citrus honey”, “spicy jiyang”. Giữa không gian ấy là những góc trưng bày nhỏ với áo dài, sản phẩm thủ công, ảnh chụp về Hồ Tây; là những buổi workshop, talkshow, hay chỉ đơn giản là các cuộc trò chuyện kéo dài qua buổi chiều bên ly hojicha salted cream hoặc cà phê sữa đá. Mỗi lần ghé qua, Fu Hoo dường như lại thay đổi một chút, phản chiếu đúng nhịp sống “động” mà Kosuke bị cuốn hút khi chọn Hà Nội làm nơi ở.

Với Kosuke, Việt Nam không chỉ là một điểm đến để làm việc, mà còn là một không gian sống đầy chất liệu để quan sát và học hỏi. Anh đặc biệt bị cuốn hút bởi cấu trúc đô thị rất riêng của Hà Nội: những con ngõ nhỏ đan xen, mật độ nhà ở dày đặc, và cách con người sử dụng không gian công cộng một cách linh hoạt. Trong mắt anh, những cấu trúc đó không phải là sự lộn xộn, mà là một hệ sinh thái sống động, nơi con người liên tục thích nghi và sáng tạo để ở với nhau.

“Điều tôi thấy thú vị ở Việt Nam,” anh chia sẻ, “là sự thay đổi diễn ra mỗi ngày trong xã hội, trong văn hóa, trong chính cách con người sống. Từ đó, một năng lượng mới luôn được sinh ra.” Có lẽ chính năng lượng đó khiến anh quyết định dừng lại, không chỉ để quan sát, mà để tham gia, để “làm một cái gì đó” từ bên trong dòng chảy ấy.

Trong bối cảnh công nghệ cho phép con người kết nối mà không cần gặp mặt, Kosuke lại tin vào điều ngược lại: đô thị cần những không gian để con người thực sự gặp nhau. “Cà phê không chỉ là cà phê,” anh nói, “mà là cái cớ để chia sẻ những gì mình đang làm, đang nghĩ, với những người xung quanh.” Và Fu Hoo, theo cách đó, trở thành một nơi những mối quan hệ nhỏ bé nhưng thật sự được hình thành.

Có lẽ điều đáng nhớ nhất ở Fu Hoo không nằm ở một chi tiết cụ thể, mà ở cảm giác khi ngồi xuống đó: bạn không hoàn toàn là khách, cũng không hẳn là người ngoài cuộc. Bạn trở thành một phần của dòng chảy – nơi một kiến trúc sư người Nhật, những người thợ Việt, những nghệ sĩ địa phương, và cả những người ghé qua tình cờ, cùng góp mặt trong một không gian nhỏ nhưng không ngừng mở rộng.

Trong một thành phố luôn chuyển động như Hà Nội, Fu Hoo không cố gắng đứng yên. Nó thay đổi, thích nghi, và lớn lên cùng khu phố của mình. Và có lẽ, chính trong những không gian như thế, ta bắt đầu hiểu rằng kiến trúc – cũng như cuộc sống – không chỉ là việc xây dựng một nơi để ở, mà còn là tạo ra những khoảng không để con người tìm thấy cảm giác thuộc về, dù là thuộc về một cộng đồng hay một nơi chốn nào đó.

ĐĂNG KÝ NHẬN TIN