Bài: Quốc Thái
Ảnh: Vogue
Vào tháng 5 vừa qua, giữa ánh đèn LED khổng lồ, tiếng còi xe và những biển quảng cáo không bao giờ “ngủ” của Times Square, Gucci Resort 2027 diễn ra như một màn chiếm lĩnh toàn bộ New York. Không còn là sàn runway khép kín hay những không gian được kiểm soát tuyệt đối, GĐ sáng tạo Demna chọn đặt bộ sưu tập cruise đầu tiên của mình cho Gucci ngay giữa trung tâm hỗn loạn nhất của chủ nghĩa tiêu dùng Mỹ.
Các màn hình cao tầng bao quanh quảng trường liên tục phát những đoạn video về núi tuyết, hoàng hôn, ngựa phi nước đại hay các khu vườn siêu thực, xen kẽ giữa đó là những quảng cáo giả tưởng cho Gucci Acqua, Gucci Gym hay thậm chí Gucci Life. Một kiểu hài hước vừa phi lý vừa rất Gucci dưới thời của Demna.

Điều thú vị là phía sau toàn bộ quy mô khổng lồ ấy, Gucci Resort 2027 lại là bộ sưu tập có lẽ “dễ mặc” nhất của Demna từ trước đến nay. Nhà thiết kế gọi nó là “GucciCore” – một tủ đồ cơ bản dành cho đời sống hàng ngày, nhưng được nhìn qua lăng kính New York. Trên sàn diễn là những nhân vật có cảm giác như vừa bước ra từ đường phố Manhattan: doanh nhân với suit kẻ sọc cùng ba lô khổng lồ, quý cô sành điệu trong áo khoác lông và váy satin đen, những chiếc jacket da gợi nhớ thời Tom Ford hay những chiếc peacoat đỏ cắt may chuẩn xác như đồng phục quân đội Anh.

Dù đậm tính thị trường nhưng không vì thế mà bộ sưu tập trở nên nhạt nhòa. Ngược lại, đây có lẽ là lần đầu tiên Demna cho thấy khả năng xây dựng một tủ đồ hoàn chỉnh thay vì chỉ tạo ra các hình ảnh gây sốc. Phom dáng được tiết chế, dễ tiếp cận hơn nhưng vẫn giữ được sự sắc lạnh quen thuộc của ông. Những chiếc váy bút chì, áo khoác da ôm sát, quần ống loe may đo hay trench coat dáng rộng xuất hiện với tỷ lệ vừa đủ để giữ lại cảm giác thời trang cao cấp mà không biến người mặc thành những bộ đồ di động.

New York cũng hiện diện rất rõ trong từng bộ đồ. Không phải New York bóng bẩy kiểu điện ảnh, mà là New York của những con người khác nhau cùng tồn tại: từ giới tài chính ở Midtown, các quý cô Upper East Side cho tới những cô cậu ngang tàng, nổi loạn. Dàn mẫu của Gucci cũng phản ánh điều đó. Siêu mẫu một thời Cindy Crawford xuất hiện trong chiếc gown đính lông mềm mại, Tom Brady bước ra như một nhân vật trong thế giới ảo với set đồ da cả cây đen bóng, cùng các nghệ sĩ, chủ phòng tranh hay những gương mặt ngoài giới thời trang tạo nên cảm giác đây là một bức chân dung tập thể của thành phố.

Giữa tất cả những hình ảnh ấy, điều Demna làm có lẽ không phải là tạo ra một “giấc mơ Gucci” mới, mà là kéo Gucci trở lại cuộc sống thường nhật. Ông biến Times Square thành một nhà hát khổng lồ của chủ nghĩa tiêu dùng hiện đại, nơi quảng cáo, thời trang, sự hào nhoáng và đời sống hòa quyện vào nhau. Và có lẽ chính sự quá tải và tham lam ấy đã khiến Gucci Resort 2027 trở nên đáng nhớ hơn.











