Những tiếng nói nữ trong hội họa đương đại tại triển lãm ‘Vừa Yêu Vừa Vẽ’

Đăng ngày 17/04/2026
Sáu nữ họa sĩ – Kim Thái, Lương Hiện, Mỹ Học, Đỗ Duyên, Tống Ngọc và Tú Trân – cùng xuất hiện như những tiếng nói riêng biệt, mang đến một lát cắt đầy nữ tính của hội họa đương đại Việt Nam.

Quốc Thái

Chiều 15/04/2026, trong ánh sáng dịu của cuối ngày, triển lãm “Vừa yêu vừa vẽ” khai mạc tại tầng 2 nhà B, Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam, mở ra một không gian tĩnh lặng nhưng giàu cảm xúc. Sáu nữ họa sĩ – Kim Thái, Lương Hiện, Mỹ Học, Đỗ Duyên, Tống Ngọc và Tú Trân – cùng xuất hiện như những tiếng nói riêng biệt, mang đến một lát cắt đầy nữ tính của hội họa đương đại Việt Nam.

Buổi khai mạc diễn ra trong nhịp điệu chậm rãi với sự tham gia của bạn bè, gia đình các nghệ sĩ và những người yêu nghệ thuật. Trong không gian thân mật ấy, các nghệ sĩ không chỉ hiện diện như người sáng tạo, mà cả như người kể chuyện, mỗi người mang theo một mảnh đời được chắt lọc và “dệt” lại qua từng lớp chất liệu và cảm xúc.

Những khán giả trong buổi triển lãm, từ sinh viên mỹ thuật, những người trẻ tò mò, đến các cô chú trung niên và cả những khán giả lớn tuổi, di chuyển chậm rãi giữa các tác phẩm, dừng lại đủ lâu trước mỗi bức tranh, như thể cần thêm một chút thời gian để cảm nhận. Ở một góc phòng, một đoạn video ghi lại quá trình sáng tác của nghệ sĩ được chiếu liên tục, kéo người xem lại gần hơn với chất liệu lụa – thứ không chỉ đòi hỏi kỹ thuật, mà còn cần sự kiên nhẫn và một độ nhạy cảm rất riêng.

“Vừa yêu vừa vẽ” không cố gắng định nghĩa nghệ thuật lụa, mà để nó tự hiện ra qua những khác biệt rất rõ ràng giữa sáu họa sĩ. Ở Kim Thái là những đường nét phóng khoáng, tự do, nơi cơ thể người phụ nữ hiện lên nguyên sơ và không bị ràng buộc. Lương Hiện lại dẫn người xem đi vào những tầng sâu nội tâm, nơi hình ảnh mang tính biểu tượng nhiều hơn là tả thực. Mỹ Học chọn cách giữ lại những khoảnh khắc rất nhỏ của thiên nhiên – những bông thược dược, những nhịp thở nhẹ của cỏ cây – như một cách níu giữ thời gian. Trong khi đó, tranh của Đỗ Duyên mang theo sự thân mật và riêng tư, nơi tình yêu hiện diện một cách lặng lẽ. Tống Ngọc đem đến cảm giác trong trẻo, gần như hồn nhiên, còn Tú Trân lại mở ra một thế giới mộng mơ, nơi hiện thực và tưởng tượng không còn ranh giới rõ ràng.

Điểm chung của tất cả không nằm ở phong cách, mà ở một thứ cảm xúc rất rõ ràng: tình yêu dành cho cuộc sống. Không phải thứ tình yêu lớn lao hay kịch tính, mà là những rung động nhỏ, những khoảnh khắc tưởng chừng rất bình thường – một ánh nhìn, một buổi chiều, một ký ức thoáng qua. Trên nền lụa mềm, những cảm xúc ấy không bị cố định mà như đang tiếp tục chuyển động, thấm dần vào người xem.

Triển lãm cũng mở ra một hướng tiếp cận gần gũi hơn với nghệ thuật lụa, khi không chỉ dừng lại ở việc trưng bày. Trong hai ngày 18 và 19/04/2026, các họa sĩ sẽ trực tiếp tổ chức workshop vẽ trên lụa ngay tại không gian triển lãm. Đây là dịp để người xem không chỉ đứng ngoài quan sát, mà thực sự chạm vào chất liệu, thử nghiệm và hiểu hơn về quá trình sáng tạo – từ một tấm lụa mỏng manh trở thành một tác phẩm mang theo cảm xúc.

“Vừa yêu vừa vẽ” vì thế không chỉ là một triển lãm, mà giống như một lời mời. Một lời mời để chậm lại, để nhìn kỹ hơn, và để nhớ rằng những điều giản dị vẫn luôn có khả năng chạm đến chúng ta sâu sắc nhất.

Triển lãm mở cửa đến hết ngày 21/04/2026 tại tầng 2 nhà B, Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam, 66 Nguyễn Thái Học, Ba Đình, Hà Nội.

ĐĂNG KÝ NHẬN TIN