Quốc Thái
Tại Wiking Salon, triển lãm “Nền Trời Mãi Xanh” của nghệ sĩ Nguyễn Đức Huy mở ra một thế giới vừa quen vừa lạ, nơi những bức ảnh gia đình, những khoảnh khắc đời thường và ký ức cá nhân được tái cấu trúc qua ngôn ngữ của chromakey – kỹ thuật phông xanh thường được sử dụng trong điện ảnh để thay đổi hoặc chèn lớp hình ảnh khác lên cơ thể và không gian. Không gian trưng bày với các tác phẩm sơn dầu, video sắp đặt và tranh trên giấy đưa người xem bước vào một sân khấu thị giác, nơi con người hiện diện nhưng khuôn mặt lại bị xóa mờ, cơ thể có đó nhưng danh tính dường như luôn ở trạng thái chờ được thay thế.

Sinh năm 1995, Nguyễn Đức Huy là nghệ sĩ thị giác sống và làm việc tại Hà Nội, thực hành chủ yếu trong hội họa và video sắp đặt. Trong các tác phẩm của anh, hình ảnh nhân vật mặc bộ đồ xanh chromakey xuất hiện như một motif lặp lại. Màu xanh ấy vốn được dùng trong điện ảnh để thay nền, tạo hiệu ứng, nhưng khi đi vào tranh của Huy, nó trở thành biểu tượng của sự vô diện: một bề mặt có thể bị xóa, bị thay, hoặc bị lấp đầy bởi những vai trò khác nhau.

Điểm khởi đầu của triển lãm là những tư liệu gia đình của chính nghệ sĩ. Đám cưới, chuyến du lịch, ảnh chụp kỷ niệm hay những khung cảnh nội thất quen thuộc được giữ lại, nhưng không còn nguyên trạng. Người trong ảnh có thể là một thành viên gia đình, cũng có thể là bất kỳ ai. Chính sự mơ hồ đó khiến người xem tự đặt câu hỏi: điều gì làm nên danh tính của một con người, và điều gì còn lại khi những dấu hiệu nhận diện quen thuộc bị xóa đi?

Dù các tác phẩm sử dụng bảng màu rực rỡ với xanh lá, xanh dương, đỏ, hồng tím và những bố cục gần với văn hóa thị giác kỹ thuật số, cảm giác mà triển lãm để lại không hẳn là vui tươi. Phía sau sự sáng màu là một độ lệch tâm lý nhẹ, như thể mọi thứ trong tranh đều quen thuộc nhưng không còn hoàn toàn thuộc về thực tại. Những nhân vật đứng trong phòng khách, bên xe cưới, trước thác nước hay trong các khung cảnh đời thường đều có dáng vẻ của người đang diễn một vai nào đó, còn ký ức trở thành một bối cảnh có thể được dàn dựng lại.

Trong không gian của Wiking Salon, các tác phẩm được đặt với “nhịp thở” vừa đủ để người xem bước qua từng khung hình. Có lúc màu xanh che kín gương mặt, có lúc trở thành một cái bóng, một phần cơ thể, hay một khoảng trống trong ký ức. Bên cạnh tranh sơn dầu, video sắp đặt và các tác phẩm trên giấy mở rộng thêm nhịp chuyển động cho triển lãm, giúp chủ đề về sự hiện diện, nhập vai và định danh không dừng lại trên mặt phẳng tranh.
“Nền Trời Mãi Xanh” vì thế không chỉ nói về một kỹ thuật điện ảnh, mà dùng chính kỹ thuật ấy để nhìn vào đời sống đương đại. Trong thời đại mà hình ảnh cá nhân liên tục được sản xuất, chỉnh sửa và lưu chuyển, danh tính dường như cũng trở thành một quá trình trình diễn. Ta là ai, ta hiện diện như thế nào, và phần nào trong ta đang bị thay thế bởi những kỳ vọng xã hội, những khuôn mẫu văn hóa hay những hình ảnh đã được dựng sẵn?
Triển lãm “Nền Trời Mãi Xanh” của Nguyễn Đức Huy diễn ra tại Wiking Salon, 79 Nguyễn Hữu Thọ, Nhà Bè, TP.HCM, từ ngày 08/05/2026 đến hết ngày 28/06/2026. Không gian mở cửa từ 10:00 đến 18:00, Thứ Ba đến Chủ Nhật, và chỉ đón khách theo lịch hẹn đăng ký trước. Khách tham quan vui lòng nhắn tin trực tiếp với Wiking Salon để đặt lịch.










