Thanh Hiển
Năm 2017, một chàng trai Hà Nội mang theo chiếc vali vào Sài Gòn sau ba ngày thuyết phục bố mẹ. Không có một kế hoạch cụ thể hay lộ trình được vạch sẵn. Chỉ có một cuộc gọi từ ê-kíp casting phim “Trinh Sát” và một trực giác mách bảo rằng đây là thời điểm thích hợp.

Trong bối cảnh âm nhạc Việt Nam đương đại – nơi tốc độ viral thường được đo bằng từng giờ và danh tiếng có thể tan biến nhanh hơn nó đến, Cường Seven là một hiện tượng khác lạ. Tên tuổi của anh không đến từ một chiến lược được tính toán quá kỹ lưỡng, mà đến từ những khoảnh khắc tự nhiên và chân thành đến bất ngờ. “Beautiful Girl” – ca khúc mang về 14 triệu lượt xem – ra đời từ vòng tay của cộng đồng nghệ sĩ, bạn bè, từ những cái tên như Justa Tee, Soobin Hoàng Sơn, Touliver và đạo diễn Triệu Quang Huy, vẫn được nhớ đến bởi giai điệu chạm vào một cảm xúc vừa chân thật vừa phổ quát.
Với Cường, ca khúc ấy giống như một tấm gương phản chiếu giúp anh nhìn thấy thuở mình còn là dancer, thuở tuổi trẻ được nâng đỡ bởi tình bạn và sự hào phóng của những người tin vào nhau trước khi thế giới bên ngoài biết tên họ. Hành trình sáng tạo của Cường Seven có thể được nhìn nhận như một quá trình tự giải phóng. Từ một nghệ sĩ phụ thuộc vào nhạc sĩ sáng tác và producer, anh đã đi một con đường dài và không vội vàng để trở thành người chủ động hơn trong từng công đoạn sản xuất âm nhạc.

Năm 2022, giữa khoảng lặng kéo dài của đại dịch, Cường ra mắt EP đầu tiên do chính anh sản xuất vì “dịch rảnh quá”. EP ấy tuy không tạo hiệu ứng đại chúng mạnh mẽ. Nhưng nó thay đổi góc nhìn của anh về âm nhạc theo một cách gần như không thể quay ngược lại. “Mình muốn cái âm nhạc của mình sẽ mang nhiều màu sắc của mình hơn. Mình được quyết định nhiều hơn. Chứ mình không bị phụ thuộc vào những cảm xúc của người khác người ta viết cho mình nữa.”
Tháng 6 năm 2024, “Anh Trai Vượt Ngàn Chông Gai” trở thành một cột mốc mà ngay cả những người trong cuộc cũng khó đoán trước. Cường Seven bước vào chương trình với tinh thần của một người đi học, không phải đi thi. Trước mắt anh là một danh sách đầy những nghệ sĩ đã có thập kỷ trong nghề – những “cây đa cây đề” của showbiz Việt. “Mình vào đấy thì lúc đầu mình chỉ xác định là mình đi học thôi”, anh kể với sự tự nhiên hiếm thấy ở những chia sẻ hậu trường showbiz.

Điều đáng chú ý hơn lại nằm ở những gì còn đọng lại sau ánh đèn sân khấu. Các nghệ sĩ trong chương trình, vốn là những con người đến từ nhiều thế hệ và phong cách khác nhau, đã tìm thấy ở nhau một sự kết nối thật sự. Đủ thật để cùng nhau đứng ra tổ chức Tôi Người Việt Nam, một chương trình từ thiện cho đồng bào bão lũ miền Trung, nơi tất cả nghệ sĩ tham gia đều biểu diễn miễn phí. Điều đó không được xây dựng như một chiến dịch truyền thông, mà đơn giản xuất phát từ cảm giác rằng đó là điều cần phải làm.
Trong ngành giải trí, nơi mỗi sự thay đổi phong cách thường được gọi tên như một “sự tái sinh” và mỗi album mới đều được kỳ vọng phải mang một “concept đột phá”, Cường Seven tiếp cận sự thay đổi theo một cách ít kịch tính hơn và có lẽ cũng vì vậy mà bền vững hơn.
Album đầu tay hiện trong giai đoạn hoàn thiện của anh mang khoảng mười bài nhạc, trải dài từ pop ballad, rap, hip hop cho đến nhạc điện tử. Đây là sự mở rộng tự nhiên của một người đã từng tự giới hạn mình trong màu sắc deep house, trước khi nhận ra rằng nhiều giới hạn thực chất do chính mình tạo ra. Song song với việc làm album, anh đang theo học thêm về hát melodic và rap, không phải để theo xu hướng, mà vì anh nhận ra vẫn còn những vùng âm thanh trong âm nhạc quốc tế mà bản thân chưa chạm tới.

“Mỗi lần mình xem như vậy thì mình lại có thêm cảm hứng. Mình thấy bản thân của mình vẫn nằm ở một cái mức độ nhất định thôi”. Ở Cường Seven, quan điểm ấy gợi lên một điều ngày càng hiếm – một sự tự nhận thức không bị chi phối bởi nỗi bất an. Anh biết mình đang ở đâu. Anh biết mình muốn đi đến đâu. Và khoảng cách giữa hai điểm đó không làm anh sợ, nó làm anh tò mò.
Người làm nhạc thường phải đứng giữa một câu hỏi quen thuộc: nghệ sĩ nên hát những gì mình muốn, hay những gì khán giả muốn nghe? Cường Seven không đứng về phía nào một cách tuyệt đối. Trong album sắp tới, anh tự đặt ra một sự cân bằng: sáu ca khúc hướng đến số đông, bốn ca khúc giữ lại nhiều màu sắc cá nhân hơn – và quan sát sự cân bằng đó đang dần dịch chuyển theo thời gian. Anh đang học cách đặt mình vào vị trí của người nghe mà không đánh mất vị trí của người sáng tạo.

Đó không hẳn là sự thỏa hiệp, nó giống như một quá trình tự điều chỉnh được tiến hành với sự tỉnh táo và lòng tốt với chính mình và với những người sẽ nghe mình. Nhìn vào hành trình của Cường Seven, người ta thấy không phải một đường thẳng hướng lên, mà là một chuỗi các lựa chọn, đôi khi ngược chiều kỳ vọng, đôi khi không giải thích được bằng logic kinh doanh thông thường. Anh dùng cát-xê đóng phim để tiếp tục đầu tư cho âm nhạc. Anh tham gia “Anh Trai Vượt Ngàn Chông Gai” với tinh thần của một học trò. Anh tự chấm điểm mình ở mức vừa phải trong khi công chúng đang dành cho anh nhiều sự chú ý.
Nhưng chính những lựa chọn tưởng chừng như “không cần thiết” ấy lại tạo nên một thứ mà thị trường không mua và không bán được – một bản sắc nghệ sĩ khó sao chép. Và có lẽ, đó mới là điều khiến người ta tiếp tục nhắc đến Cường Seven: không phải những ca khúc triệu view, không phải sân khấu lộng lẫy, mà là cách anh chọn trở thành nghệ sĩ theo một cách điềm tĩnh, bền bỉ và rất riêng.
Xem đầy đủ cuộc trò chuyện của Heritage Fashion Icons với Cường Seven tại kênh Youtube của Heritage.









