Maison Margiela Thu Đông 2026 và vẻ đẹp của sự không hoàn hảo

Đăng ngày 07/04/2026
Maison Margiela Thu Đông 2026 không cố gắng trở thành một bộ sưu tập hoàn hảo. Ngược lại, nó liên tục đặt câu hỏi về chính khái niệm đó.

Quốc Thái

Ngay trong những ngày đầu tháng Tư, giữa một bãi container ở ngoại ô Thượng Hải, nơi những khối thép xếp chồng như nhịp đập của thương mại toàn cầu, nhà mốt xa xỉ của Pháp, vốn nổi tiếng với phong cách avant-garde – Maison Margiela –  đã giới thiệu BST Thu Đông 2026 không như một buổi trình diễn thời trang đơn thuần, mà giống như một cuộc thí nghiệm sống.

Dưới bàn tay của Glenn Martens, bộ sưu tập lần đầu rời Paris đã chọn một không gian thô ráp, công nghiệp để kể lại chính cốt lõi của Margiela: thời trang không bắt đầu từ sự hoàn hảo, mà từ cách ta nhìn lại những thứ đã tồn tại.

Những lớp organza bóng kết hợp cùng mặt nạ che kín khuôn mặt, tái hiện vẻ vô hồn của búp bê sứ. Chiếc đầm dạ hội xanh trắng gợi nhắc đến gốm sứ thanh hoa – một biểu tượng thị giác đặc trưng của Trung Quốc – được diễn giải lại qua kỹ thuật in và xử lý bề mặt. Ảnh: VOGUE

Không phải ngẫu nhiên mà container trở thành phông nền. Nếu thời trang xa xỉ thường gắn với những salon kín đáo hay đại lộ ánh đèn, Margiela lại đặt mình vào dòng chảy hàng hóa, nơi mọi thứ đều có thể được tái định nghĩa. Từ “free market” đến “flea market”, từ thương mại đến ký ức vật chất, bộ sưu tập lần này tiếp tục truyền thống upcycling của Martin Margiela – biến những vật liệu không thuộc về thời trang thành thời trang.

Khởi điểm của bộ sưu tập là những con búp bê sứ thế kỷ 19. Chúng không được tái hiện một cách nguyên vẹn, mà bị phá vỡ, nghiền nát, rồi ghép lại thành những chiếc váy như thể ký ức đang tự tái cấu trúc. Một chiếc đầm nặng gần 90kg, làm từ các mảnh sứ vỡ, phát ra âm thanh va chạm nhẹ khi người mẫu bước đi, như một thứ nhạc nền mong manh của sự phân rã. Ở những bộ đồ khác, hiệu ứng “giả sứ” lại được tái tạo bằng công nghệ in và xử lý bề mặt, khiến chất liệu trở nên lửng lơ giữa thật và giả, giữa vật thể và ảo ảnh.

Một thiết kế đầm cấu thành từ sáp ong và các mảnh sứ vỡ, gợi liên tưởng đến truyền thống sử dụng sáp ong trong làm đẹp và y học tại Trung Hoa cổ đại. Bề mặt nứt vỡ và lớp phủ đông cứng tạo nên cảm giác vừa bảo tồn vừa phân rã, như một hiện vật sống trên sàn diễn. Ảnh: VOGUE

Nếu sứ là sự vỡ vụn, thì sáp ong lại là sự đóng băng. Những chiếc váy cổ điển được phủ sáp ong, đông cứng như bị giữ lại trong thời gian. Khi người mẫu di chuyển, lớp sáp nứt ra, để lại dấu vết trên sàn bê tông, như thể trang phục đang tự phân hủy ngay trong khoảnh khắc nó được trình diễn. Đó không còn là quần áo, mà là một quá trình – nơi thời gian, vật chất và cơ thể giao thoa.

Một trong những lớp ngôn ngữ rõ ràng nhất của Margiela tiếp tục được đẩy xa: lớp da thứ hai. Những lớp jersey được kéo căng, ép sát lên cấu trúc của suit và jacket bên trong, làm lộ ra bộ khung của trang phục như một bộ xương. Ở đây, thời trang không che giấu cấu trúc mà phơi bày nó. Những đường cắt, dựng, lớp lót – tất cả trở thành bề mặt thị giác. Sự hoàn thiện bị từ chối; thay vào đó là cảm giác dang dở, thô ráp, gần với cơ thể hơn bất kỳ thứ vải vóc nào.

Thiết kế gợi ý cảm hứng từ vỏ sò và cấu trúc tự nhiên, với bề mặt thô ráp đối lập cùng phom dáng thanh lịch. Sự tương phản giữa chất liệu hữu cơ và đường cắt gọn gàng tạo nên một hình ảnh vừa nguyên thủy vừa hiện đại. Ảnh: VOGUE

Song song với đó là kỹ thuật bianchetto – lớp sơn trắng biểu tượng của Margiela – được áp dụng như một lớp da thứ hai. Những chiếc váy dạ hội bị phủ sơn rồi bóc dần, để lộ ra sự xa hoa bên dưới trong trạng thái “bị phá hủy”. Một chiếc váy phủ lá vàng lấp lánh nhưng liên tục bong tróc khi di chuyển, như một lời nhắc rằng sự xa xỉ luôn đi kèm với sự mong manh. Ở Margiela, cái đẹp không nằm ở sự trọn vẹn mà ở chính quá trình nó tan rã.

Những tấm thảm vintage được tái cấu trúc thành trang phục, giữ lại hoa văn và dấu vết của thời gian. Chất liệu nội thất quen thuộc được chuyển hóa thành hình thái thời trang, mở rộng khái niệm về nguồn gốc của cái đẹp. Ảnh: VOGUE

Những chiếc mặt nạ, yếu tố gây tranh cãi nhưng cũng là di sản cốt lõi của nhà mốt, tiếp tục xuất hiện. Chúng không nhằm gây sốc mà để loại bỏ danh tính cá nhân, buộc người xem tập trung vào trang phục. Trong một thời đại mà mọi thứ đều bị cá nhân hóa và thương mại hóa, Margiela chọn cách ẩn đi con người, để quần áo tự lên tiếng. Đó là một sự kháng cự tinh tế nhưng rõ ràng.

Đầm dệt kim với kỹ thuật draping tinh xảo, tạo nên những chuyển động mềm mại quanh cơ thể. Các nếp gấp rủ xuống tự nhiên, nhấn mạnh cảm giác chất liệu sống và sự linh hoạt trong cấu trúc trang phục. Ảnh: VOGUE

Bên cạnh những cấu trúc mang tính ý niệm cao, bộ sưu tập vẫn giữ được tính mặc thông qua các thiết kế ready-to-wear: áo khoác da, tailoring mang hơi hướng retro, những chiếc váy xếp ly mềm mại. Nhưng ngay cả ở đó, sự “bình thường” cũng luôn bị lệch đi một chút – một đường may chưa hoàn thiện, một lớp vải như đang trượt khỏi cơ thể, một cấu trúc không hoàn toàn ổn định. Margiela không bao giờ cho phép sự thoải mái trở nên quá dễ dàng.

Các thiết kế da mang tinh thần deconstruction đặc trưng của Maison Margiela, với đường cắt thô và cấu trúc chưa hoàn thiện. Áo khoác và váy được xử lý như những mảnh ghép, vừa giữ được vẻ sang trọng vừa phơi bày quá trình tạo tác. Ảnh: VOGUE

Maison Margiela Thu Đông 2026 không cố gắng trở thành một bộ sưu tập hoàn hảo. Ngược lại, nó liên tục đặt câu hỏi về chính khái niệm đó. Trong một ngành công nghiệp ngày càng chuẩn hóa, nơi mọi thứ được tối ưu hóa để bán, Margiela vẫn giữ lại không gian cho sự sai lệch, cho những thứ không dễ tiêu thụ, cho những ý tưởng chưa hoàn tất.

Có lẽ đó chính là điều khiến bộ sưu tập này trở nên đặc biệt. Không phải vì nó đẹp theo nghĩa truyền thống, mà vì nó từ chối định nghĩa cái đẹp. Trong thế giới của Margiela, thời trang không phải là câu trả lời, mà là một quá trình không ngừng đặt câu hỏi.

ĐĂNG KÝ NHẬN TIN