Thanh Hiển
Trong hơn một thập kỷ qua, khi thời trang Việt Nam bước vào giai đoạn tăng trưởng nhanh nhất, “di sản” dần trở thành một cảm hứng quen thuộc – thậm chí an toàn. Các chất liệu lụa, thổ cẩm, hoa văn cung đình, kỹ thuật thủ công xuất hiện ngày một dày đặc trên sàn diễn, trong lookbook, trên truyền thông quốc tế. Chính sự xuất hiện dày đặc ấy khiến di sản đối mặt với một nghịch lý là càng được sử dụng nhiều, nó càng dễ bị giản lược thành yếu tố mỹ cảm, trang trí nhưng thiếu khả năng phát triển dài hạn.
Giữa dòng chảy ấy, Lê Thanh Hòa là một trường hợp đáng chú ý. Không phải vì anh là “nhà thiết kế của các hoa hậu”, cũng không chỉ bởi những sàn diễn quy mô tại Đại Nội Huế, mà bởi cách anh tiếp cận di sản như một chiến lược nghề nghiệp dài hạn, thay vì một chất liệu gây hiệu ứng ngắn hạn. Quan sát hành trình gần 20 năm của Lê Thanh Hòa, người ta nhận ra: Di sản trong thời trang, nếu muốn sống lâu, không thể đi từ cảm xúc tức thời, mà phải được xây dựng bằng tư duy.

Khởi nguyên của một tư duy làm nghề có hệ thống
Những thiết kế đầu tay của anh năm 2007 được làm từ jean – chất liệu thô, phổ thông, gắn với sàn diễn học đường của báo Mực Tím. Chiến thắng tại Aquafina Pure Fashion năm 2009 là một bước ngoặt trong hành trình dệt mộng gấm hoa của anh. Nền tảng kiến trúc không khiến thiết kế của anh trở nên “kỹ thuật” khô cứng, mà ngược lại, tạo ra cảm giác trật tự ngầm – thứ giúp trang phục giữ được sự sang trọng ngay cả khi tối giản.
Điều này lý giải vì sao, trong suốt nhiều năm sau đó, Lê Thanh Hòa không vội vàng định danh mình bằng các tuyên ngôn văn hóa. Anh chọn xây dựng tay nghề, kỹ thuật đính kết, xử lý chất liệu và đặc biệt là khả năng khiến trang phục vừa vặn với con người. Ở giai đoạn mà nhiều nhà thiết kế trẻ tìm kiếm sự khác biệt bằng concept thì nhà thiết kế tài ba chọn xây dựng tay nghề trước, để rồi khi nói về văn hóa, những tuyên ngôn ấy đã có đủ trọng lượng.
Một trong những nhân duyên lớn nhất trong sự nghiệp của anh chính là cuộc gặp gỡ với Hoa hậu Việt Nam 2014 Đặng Thu Thảo. Khi đó, cả hai đều đang ở những bước đầu của sự nghiệp rực rỡ. Vẻ đẹp thanh khiết, chuẩn mực của Đặng Thu Thảo đã trở thành nguồn cảm hứng hoàn hảo cho những thiết kế mang phong cách thanh lịch, tối giản nhưng đẳng cấp của Lê Thanh Hòa. Sự kết hợp này đã làm nên một “nàng thơ”, đồng thời định hình một thẩm mỹ thảm đỏ mới – tiết chế, nữ tính và tránh xa sự phô trương quá mức.

Khi “sự tự tin” trở thành nhận diện thương hiệu
Trong cuộc trò chuyện với Heritage Fashion Icons, Lê Thanh Hòa đưa ra một nhận định tưởng như giản dị: “Nếu bỏ hết logo, thứ còn lại để nhận ra thiết kế của tôi chính là sự tự tin của người mặc”. Đây không chỉ là một phát biểu mang tính cá nhân, mà phản ánh một cách hiểu rất hiện đại về thời trang cao cấp.
Trong bối cảnh thời trang phân khúc luxury toàn cầu đang dịch chuyển sang việc tập trung vào trải nghiệm cá nhân, nhận diện thương hiệu lúc này không còn nằm ở logo hay chi tiết thị giác mà ở cảm giác khi người phụ nữ bước đi trong trang phục. Ở điểm này, Lê Thanh Hòa tiếp cận gần với tinh thần thiết kế truyền thống – trang phục không lấn át con người mà nâng đỡ cá tính, vóc dáng và khí chất. Đây cũng là cách nhiều nhà mốt couture châu Âu duy trì bản sắc, không cần phô trương thương hiệu nhưng luôn khiến người mặc bước vào không gian với một sự chắc chắn nội tại.
Đây cũng là ranh giới phân biệt giữa việc “làm di sản” như một lớp trang trí và việc sử dụng di sản như một nền tảng thẩm mỹ. Khi di sản được đặt trong một triết lý tôn vinh con người, nó tránh được nguy cơ trở thành phục trang hay bản sao lịch sử. Ngược lại, nó trở thành một phần của đời sống đương đại.

Huế – một bài toán khó hơn cả sự lộng lẫy
Trình diễn tại Đại Nội Huế là một giấc mơ của nhiều nhà thiết kế Việt, nhưng cũng là một thách thức không nhỏ. Huế mang một vẻ đẹp trầm mặc, uy nghi và có mật độ biểu tượng văn hoá dày đặc. Chỉ cần xử lý thiếu tiết chế, di sản dễ bị “kịch hoá” khiến thời trang trở thành “minh hoạ lịch sử” thay vì đối thoại với hiện tại.
Bộ sưu tập Thu Đông 2025 của Lê Thanh Hoà trong khuôn khổ cuộc thi Miss Cosmo diễn ra tại Ngọ Môn gây ấn tượng thông qua việc tái hiện trực diện, chắt lọc tinh thần kiến trúc Huế vào ngôn ngữ đương đại. Bên cạnh đó, anh còn chọn cách tiếp cận khéo léo thể hiện màu sắc của rêu phong, cấu trúc đối xứng của kiến trúc, cảm giác tĩnh tại của không gian. Di sản hiện diện như một tầng không khí, không áp đặt lên hình hài trang phục.
Ở Huế, anh không đứng ở vị trí người mượn di sản, mà ở vị thế của người đối thoại. Điều này giúp bộ sưu tập tránh được cái bẫy thường gặp của thời trang di sản – đẹp, nhưng thiếu khả năng sống tiếp sau sàn diễn.
Nếu Huế là bài toán về không gian, thì lụa Mã Châu bên dòng Thu Bồn là thử thách về chiều sâu vật liệu. Việc đồng hành với một làng nghề hơn 600 năm tuổi mang ý nghĩa biểu tượng, đồng thời đặt ra những thách thức rất thực về sản xuất và kinh tế.
Khác với lụa công nghiệp, lụa Mã Châu mang dấu ấn rõ rệt của bàn tay con người và tự nhiên. Mỗi tấm vải là một cá thể độc bản, điều này buộc nhà thiết kế phải thay đổi cách làm việc, thiết kế xoay quanh chất liệu thay vì áp đặt chất liệu vào thiết kế. Về mặt kinh tế, đây không phải là lựa chọn dễ dàng. Nhưng chính ở điểm này, di sản được đặt vào đúng vị trí của nó như một phần của chuỗi giá trị chứ không chỉ là câu chuyện truyền thông.
Trong bối cảnh thời trang Việt Nam đang tìm lời giải cho bài toán bền vững, cách Lê Thanh Hòa làm việc với các chất liệu truyền thống cho thấy một hướng đi khả thi – đưa di sản vào dòng chảy kinh tế hiện đại mà không đánh mất bản sắc. Di sản chỉ có thể tiếp tục tồn tại khi nó tham gia trực tiếp vào đời sống kinh tế, thay vì đứng ngoài như một biểu tượng trưng bày.

Bản sắc – “Hộ chiếu mềm” để vươn ra quốc tế
Trong một thị trường toàn cầu đã tiệm cận nhau về kỹ thuật, bản sắc trở thành yếu tố phân biệt hiếm hoi còn lại. Khi các stylist quốc tế lựa chọn thiết kế mang hơi thở Việt Nam, họ không tìm kiếm sự khác lạ nhất thời, mà tìm kiếm một câu chuyện đủ thuyết phục để đứng cạnh những tên tuổi lớn.
Ở đây, bản sắc không được hiểu như việc sử dụng biểu tượng dân tộc một cách trực diện. Nó nằm ở cách xử lý chất liệu, cấu trúc và tinh thần thẩm mỹ. Đó là lý do vì sao thời trang Việt, nếu muốn đi xa, không thể chỉ dừng ở việc “kể chuyện Việt Nam” mà phải trả lời được câu hỏi: Câu chuyện đó đóng góp gì cho bức tranh toàn cầu?
Quan sát hành trình của nhà thiết kế Lê Thanh Hoà, có thể thấy anh chọn con đường đi chậm nhưng sâu, nhiều thử thách nhưng lại mang tính bền vững và độ nhận diện cao. Chính vì lẽ đó mà anh được giới mộ điệu ưu ái đặt cho danh xưng là “nhà thiết kế của các hoa hậu”.
Heritage Fashion Icons là chuỗi talkshow thời trang – nghệ thuật mới nhất của Heritage. Chương trình là nơi hội tụ những nghệ sĩ giải trí, nhà văn hóa, nhà thiết kế thời trang Việt Nam – những người đang không ngừng sáng tạo và lan tỏa những giá trị văn hóa Việt đương đại hòa vào dòng chảy của văn hóa – thời trang quốc tế. Xem đầy đủ cuộc trò chuyện của Lê Thanh Hòa tại kênh Youtube của Heritage.









